abluephilocalist

Tag: shounen ai

(KHR / 6918) Of Memories, A Kaleidoscope

PG / AU / Fluff

 

_____

 

 

 

1.

 

Đó là một trong số những ngày rất hiếm hoi mà Hibari bắt cho mình một chiếc taxi thay vì tự đi bộ về nhà.

Tháng Sáu đã đến với Namimori bằng những cơn mưa rào và sự náo nức chộn rộn trong từng tốp học sinh tụm năm tụm ba bàn kế hoạch nghỉ lễ. Ngay cả Hội học sinh và Kusakabe cũng không thể nằm ngoài cái không khí rạo rực ấy, thậm chí sáng nay trên hành lang, Sawada Tsunayoshi đã dùng cái vẻ mặt ngơ ngác cố hữu của cậu ta mà cả gan hướng anh hỏi một câu, anh Hibari, mùa hè năm nay anh có muốn sang Ý chơi cùng với chúng em không? Reborn nói kỳ nghỉ này sẽ đưa em về Tổng cục, nhân tiện đi du lịch luôn.

Read the rest of this entry »

Advertisements

(KHR / 6918) Of Memories, Recessional

PG / Tragedy, Psychology

 

_____

 

“Có những ngày, ta không mong muốn gì hơn ngoài việc được trở về nhà và ăn một bữa tối ấm cúng, giản đơn bên người mà ta yêu thương.”

 

 

1.

 

Mukuro vào phòng chờ khi chuyến bay từ Ý về Nhật Bản vốn kín ba trăm ghế giờ chỉ còn chưa tới một chục người xếp hàng làm thủ tục xuất cảnh.

Đầu tháng Chín, Châu Âu đang tận hưởng những ngày đẹp nhất trong năm. Và Ý, đất nước vốn trên bề nổi chỉ còn sống nhờ du lịch, thì lại càng rực rỡ với một bầu trời trong xanh và tháp nghiêng Pisa như được dát vàng bởi muôn ngàn tia nắng. Thế nhưng sáng nay, khi Mukuro đứng tựa người bên khung cửa sổ, kế bên là tấm rèm trắng khẽ đung đưa trong gió, tất cả những gì đôi mắt hai màu của hắn thu nhận được chỉ là một màu xám xịt và đục mờ, bảng lảng một làn khói mỏng bay lên từ ống khói của một ngôi nhà nào đó thuộc phố dưới.

Read the rest of this entry »

(KHR / 6918) Of Memories, A Shelter

PG / AU / Fluff

 

_____

 

1.

 

Đó là một ngày bình thường như bao ngày khác.

Nói chính xác hơn là, một ngày bình thường như bao ngày khác của một Hibari Kyouya đã trút bỏ bộ đồng phục Namimori được năm năm. Buổi sáng mùa hạ hôm ấy, khi chân mây mới chỉ ửng hồng phía chân trời xa, anh đã thức giấc. Một vài tia nắng non chiếu xuyên qua chiếc lồng nơi Hibird còn say ngủ, đều đặn in xuống nền chiếu tatami những chấn song mềm mại như những nhành hoa.

Read the rest of this entry »

(KHR / 6918) Of Memories, A Pain

PG / Tragedy / Fluff

 

_____

 

“Nỗi đau giống như một bản nhạc – có nhiều cung bậc, có trầm và bổng, có mở đầu cũng như kết thúc.
Nhưng nỗi đau, liệu có đẹp được như thứ âm thanh tuyệt diệu ấy không?”

Read the rest of this entry »

(KHR / 6918) Of Memories, A Promise

PG / Sad / Fluff

 

_____

 

“Mỗi buổi chiều, ta đều lên đó để chờ đợi một lời hứa,
dù không chắc chắn rằng nó sẽ được thực hiện…”

 

_____

Read the rest of this entry »

(KHR / 6918) Of Memories, Mục lục

Title:
Of Memories

Author:
Lam Khuê / Mike Tennant

Rating:
General (main PG)

Genres:
Specified / Fluff / Drabbles

Warning:
Specified

Fandom:
Katekyou Hitman Reborn! / KHR

Paring:
6918

Status:
Tạm ngừng (~2010 / 2014)

MỤC LỤC

a promise | a pain | a shelter | recessional | a kaleidoscope

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 4 (Hết)

16.

Ngày thứ 3652, tôi nói với anh, có thể cùng em đi du lịch chứ.

Đó cũng vừa vặn là ngày kỷ niệm mười năm gặp mặt lần đầu tiên của chúng tôi, dù dĩ nhiên anh không hề hay biết. Không rõ là do sắc mặt của tôi, hay vì gần đây cả hai chúng tôi đều đặc biệt rảnh rỗi mà anh không suy nghĩ gì nhiều, lập tức gật đầu đồng ý.

Rất lâu về trước, cái đêm anh nằm cùng tôi trong khu vườn đom đóm lấp lánh, anh đã nói với tôi rằng anh muốn đến Bali du lịch một lần. Vì vậy, chuyến đi này tôi quyết định cùng anh tới Bali. Đầu tháng Bảy đã tính là giữa mùa hè, du khách đông vô kể, chúng tôi miễn cưỡng lắm cũng chỉ có thể thuê được một phòng đôi. Anh luôn miệng nói không sao, không sao, lâu lắm rồi chúng ta không ở chung một phòng với nhau rồi nhỉ, sau đó vừa soạn đồ vừa ngâm nga hát lại đúng khúc ca của bảy năm về trước.

Ngày đầu tiên chúng tôi dọn vào chung một phòng. Ngày đầu tiên tôi nhận ra mình thích anh ấy.

Nếu như là trước đây, có lẽ việc chung phòng này sẽ làm tôi vui đến mất ngủ, nhưng bây giờ chỉ để lại cho tôi chua xót và trống rỗng.

Tối hôm ấy, chúng tôi đã cùng đi dạo bên bờ biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào và trò chuyện thật lâu, thật lâu. Khoảnh khắc đối mặt với đại dương ngàn dặm hòa nhập làm một với màn đêm đen thẫm mịt mù, cuối cùng tôi đã khóc.

Ở phía xa xa, anh hỏi tôi, em làm sao thế Kyuhyun, sao em lại khóc thế.

Bởi vì em yêu anh.

Bởi vì em yêu anh.

Bởi vì em yêu anh, bởi vì tình yêu này làm cho em quá đau lòng.

Tôi đã nghẹn ngào trả lời như thế. Nhưng anh không thể nghe thấy, vì vào khoảnh khắc tôi cất tiếng, những ngọn gió của đại dương đã nổi lên, mang theo vị mặn của muối, và cả những chua xót trong cuộc tình thầm lặng suốt bảy năm của tôi cuốn đi thật xa. Tan cả vào lòng biển rộng sâu thăm thẳm, vĩnh viễn, không còn quay trở lại.

 

 

 

 

16.5.

 

Ngày thứ 83, anh gọi tên em lần đầu tiên.

Ngày thứ 722, anh cười với em.

Ngày thứ 1341, anh vì em ăn mất cái bánh kem của anh mà giận em suốt một tuần.

Ngày thứ 2739, anh đã tựa lên vai em, nắm lấy tay em mà nói rằng, chúng ta sẽ ổn thôi, dù cả bàn tay anh cũng đang run rẩy.

Ngày thứ 3012, anh chờ em cùng về nhà.

Ngày thứ 817, anh đứng trên sân khấu, lần đầu tiên ôm lấy em.

Ngày thứ 684, em yêu anh.

Ngày thứ 1245, em yêu anh.

Ngày thứ 2633, em yêu anh.

Ngày thứ 4158, em yêu anh.

Thiên trường địa cửu, đều là yêu anh, đều chỉ yêu anh. Vĩnh viễn gọi tên anh, là thanh xuân của em.

Cảm ơn.

 

 

 

 

17.

 

10 năm.

3840 ngày.

92 160 giờ.

Hàng triệu khoảnh khắc chúng ta đã trải qua bên nhau, đã song hành cùng nhau, suốt từ thời niên thiếu cho tới tận khi trưởng thành. Một chặng đường vất vả nhất, cũng diễm lệ nhất.

Thế nhưng khi kể ra, lại chỉ vọn vẹn trong một buổi chiều đã kết thúc. Không biết là vì tôi đã quá vô tình, hay quá trân trọng, mới tận lực duy trì mối quan hệ giữa chúng tôi bao nhiêu năm vững vàng như vậy, vừa gần, lại vừa thật xa.

Rút từ trong túi ra một chiếc đĩa CD còn nguyên giấy bóng kính, Kyuhyun mỉm cười.

Đĩa mới của em đấy, mong đợi bao nhiêu lâu cuối cùng cũng được cho phép ra album solo rồi. Tặng cho anh, là quà mừng cưới của em.

Đã bắt anh phải lắng nghe những chuyện không đâu vào đâu cả một buổi chiều, mệt mỏi rồi.

Sungmin đưa tay ra nhận lấy chiếc đĩa, rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay với những khớp xương thật rõ nét của Kyuhyun. Ánh nắng cuối ngày chiếu vào chiếc nhẫn trên ngón áp út lại lấp lánh sáng.

Cảm ơn em.

Em xin lỗi vì không thể đến dự đám cưới của anh.

Sungmin mỉm cười.

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa hàng, đi về hai hướng ngược nhau, rồi bất chợt ngoảnh đầu, giữa cơn gió thổi những chiếc lá phong chao liệng trong không gian và bóng anh tan dần vào sắc nắng, tôi đã đứng lại,

Lần cuối cùng gọi lên thật khẽ hai tiếng tôi luyến lưu nhất cả cuộc đời.

Anh ơi.

 

 

 

 

 

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 3

11.

 
Ngày thứ 730, cuối cùng tôi cũng được xuất viện sau ba tháng điều trị.

Bố mẹ tôi vẫn chưa hết sợ hãi vì vụ tai nạn của tôi, nhất là mẹ tôi, bà nhất quyết bắt tôi phải về nhà tĩnh dưỡng ít nhất một tháng nữa rồi muốn đi đâu thì đi. Tôi nói tôi đã bỏ luyện tập lâu như vậy rồi, nếu không sớm quay trở lại e sẽ không thể bắt kịp được tiến độ công việc. Bà liền gạt đi, công việc cái gì mà công việc, cùng lắm là bỏ việc chứ gì, gấp đến độ viền mắt cũng đỏ lên. Tôi không nỡ làm mẹ đau lòng thêm nữa, đành phải đồng ý, sau đó thương lượng lại, giảm thời gian xuống còn hai tuần.

Read the rest of this entry »

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 2

6.

 
Ngày thứ 523, tôi đã đứng trên sân khấu ngập tràn những bông hoa giấy và lông vũ bay khắp trời như một cơn mưa diễm lệ nhất, giữa một biển người hò reo cổ vũ tên của chúng tôi, giữa hàng vạn cây lightstick xanh lấp lánh, và những banner ghi hai chữ KyuMin đặt sát cạnh nhau mà ôm chặt lấy anh ấy.

Read the rest of this entry »

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 1

A contribution to 137, Youth,
and somebody that I used to know.

_____

“Nếu có chia ly suốt đi
Đng quên giấc mơ tuyệt vi…”

Read the rest of this entry »