abluephilocalist

Tag: sad

(Seventeen / CheolSoo) ❛❛

Title:
❛❛

Author:
Mike Tennant

Rating:
PG

Genre:
Fluff

Fandom:
Seventeen

Pairing:
CheolSoo (S.Coups x Joshua)

Status:
Oneshot, Completed (2016)

Language:
English

Note:
Link Wattpad

 

Read the rest of this entry »

Advertisements

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 4 (Hết)

16.

Ngày thứ 3652, tôi nói với anh, có thể cùng em đi du lịch chứ.

Đó cũng vừa vặn là ngày kỷ niệm mười năm gặp mặt lần đầu tiên của chúng tôi, dù dĩ nhiên anh không hề hay biết. Không rõ là do sắc mặt của tôi, hay vì gần đây cả hai chúng tôi đều đặc biệt rảnh rỗi mà anh không suy nghĩ gì nhiều, lập tức gật đầu đồng ý.

Rất lâu về trước, cái đêm anh nằm cùng tôi trong khu vườn đom đóm lấp lánh, anh đã nói với tôi rằng anh muốn đến Bali du lịch một lần. Vì vậy, chuyến đi này tôi quyết định cùng anh tới Bali. Đầu tháng Bảy đã tính là giữa mùa hè, du khách đông vô kể, chúng tôi miễn cưỡng lắm cũng chỉ có thể thuê được một phòng đôi. Anh luôn miệng nói không sao, không sao, lâu lắm rồi chúng ta không ở chung một phòng với nhau rồi nhỉ, sau đó vừa soạn đồ vừa ngâm nga hát lại đúng khúc ca của bảy năm về trước.

Ngày đầu tiên chúng tôi dọn vào chung một phòng. Ngày đầu tiên tôi nhận ra mình thích anh ấy.

Nếu như là trước đây, có lẽ việc chung phòng này sẽ làm tôi vui đến mất ngủ, nhưng bây giờ chỉ để lại cho tôi chua xót và trống rỗng.

Tối hôm ấy, chúng tôi đã cùng đi dạo bên bờ biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào và trò chuyện thật lâu, thật lâu. Khoảnh khắc đối mặt với đại dương ngàn dặm hòa nhập làm một với màn đêm đen thẫm mịt mù, cuối cùng tôi đã khóc.

Ở phía xa xa, anh hỏi tôi, em làm sao thế Kyuhyun, sao em lại khóc thế.

Bởi vì em yêu anh.

Bởi vì em yêu anh.

Bởi vì em yêu anh, bởi vì tình yêu này làm cho em quá đau lòng.

Tôi đã nghẹn ngào trả lời như thế. Nhưng anh không thể nghe thấy, vì vào khoảnh khắc tôi cất tiếng, những ngọn gió của đại dương đã nổi lên, mang theo vị mặn của muối, và cả những chua xót trong cuộc tình thầm lặng suốt bảy năm của tôi cuốn đi thật xa. Tan cả vào lòng biển rộng sâu thăm thẳm, vĩnh viễn, không còn quay trở lại.

 

 

 

 

16.5.

 

Ngày thứ 83, anh gọi tên em lần đầu tiên.

Ngày thứ 722, anh cười với em.

Ngày thứ 1341, anh vì em ăn mất cái bánh kem của anh mà giận em suốt một tuần.

Ngày thứ 2739, anh đã tựa lên vai em, nắm lấy tay em mà nói rằng, chúng ta sẽ ổn thôi, dù cả bàn tay anh cũng đang run rẩy.

Ngày thứ 3012, anh chờ em cùng về nhà.

Ngày thứ 817, anh đứng trên sân khấu, lần đầu tiên ôm lấy em.

Ngày thứ 684, em yêu anh.

Ngày thứ 1245, em yêu anh.

Ngày thứ 2633, em yêu anh.

Ngày thứ 4158, em yêu anh.

Thiên trường địa cửu, đều là yêu anh, đều chỉ yêu anh. Vĩnh viễn gọi tên anh, là thanh xuân của em.

Cảm ơn.

 

 

 

 

17.

 

10 năm.

3840 ngày.

92 160 giờ.

Hàng triệu khoảnh khắc chúng ta đã trải qua bên nhau, đã song hành cùng nhau, suốt từ thời niên thiếu cho tới tận khi trưởng thành. Một chặng đường vất vả nhất, cũng diễm lệ nhất.

Thế nhưng khi kể ra, lại chỉ vọn vẹn trong một buổi chiều đã kết thúc. Không biết là vì tôi đã quá vô tình, hay quá trân trọng, mới tận lực duy trì mối quan hệ giữa chúng tôi bao nhiêu năm vững vàng như vậy, vừa gần, lại vừa thật xa.

Rút từ trong túi ra một chiếc đĩa CD còn nguyên giấy bóng kính, Kyuhyun mỉm cười.

Đĩa mới của em đấy, mong đợi bao nhiêu lâu cuối cùng cũng được cho phép ra album solo rồi. Tặng cho anh, là quà mừng cưới của em.

Đã bắt anh phải lắng nghe những chuyện không đâu vào đâu cả một buổi chiều, mệt mỏi rồi.

Sungmin đưa tay ra nhận lấy chiếc đĩa, rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay với những khớp xương thật rõ nét của Kyuhyun. Ánh nắng cuối ngày chiếu vào chiếc nhẫn trên ngón áp út lại lấp lánh sáng.

Cảm ơn em.

Em xin lỗi vì không thể đến dự đám cưới của anh.

Sungmin mỉm cười.

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa hàng, đi về hai hướng ngược nhau, rồi bất chợt ngoảnh đầu, giữa cơn gió thổi những chiếc lá phong chao liệng trong không gian và bóng anh tan dần vào sắc nắng, tôi đã đứng lại,

Lần cuối cùng gọi lên thật khẽ hai tiếng tôi luyến lưu nhất cả cuộc đời.

Anh ơi.

 

 

 

 

 

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 3

11.

 
Ngày thứ 730, cuối cùng tôi cũng được xuất viện sau ba tháng điều trị.

Bố mẹ tôi vẫn chưa hết sợ hãi vì vụ tai nạn của tôi, nhất là mẹ tôi, bà nhất quyết bắt tôi phải về nhà tĩnh dưỡng ít nhất một tháng nữa rồi muốn đi đâu thì đi. Tôi nói tôi đã bỏ luyện tập lâu như vậy rồi, nếu không sớm quay trở lại e sẽ không thể bắt kịp được tiến độ công việc. Bà liền gạt đi, công việc cái gì mà công việc, cùng lắm là bỏ việc chứ gì, gấp đến độ viền mắt cũng đỏ lên. Tôi không nỡ làm mẹ đau lòng thêm nữa, đành phải đồng ý, sau đó thương lượng lại, giảm thời gian xuống còn hai tuần.

Read the rest of this entry »

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 2

6.

 
Ngày thứ 523, tôi đã đứng trên sân khấu ngập tràn những bông hoa giấy và lông vũ bay khắp trời như một cơn mưa diễm lệ nhất, giữa một biển người hò reo cổ vũ tên của chúng tôi, giữa hàng vạn cây lightstick xanh lấp lánh, và những banner ghi hai chữ KyuMin đặt sát cạnh nhau mà ôm chặt lấy anh ấy.

Read the rest of this entry »

(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 1

A contribution to 137, Youth,
and somebody that I used to know.

_____

“Nếu có chia ly suốt đi
Đng quên giấc mơ tuyệt vi…”

Read the rest of this entry »

(Super Junior / KyuMin) 3840, Mục lục

Title:
3840

Author:
Mike Tennant

Rating:
PG

Genres:
Hiện thực hóa / Fluff

Fandom:
Super Junior

Pairing:
KyuMin

Soundtrack:
Uyên Linh, Giấc mơ tuyệt vời 

Tiến độ: 
Đã hoàn thành (2016)

Ghi chú:
Link Wattpad

_____

MỤC LỤC 

Phần 1 | Phần 2 | Phần 3 | Phần 4 (Hết)

(TongMew) Những giấc mơ dài, Lời cuối

Tôi viết câu chuyện này vào một chiều nhìn ra ngoài cửa sổ trong cơn mưa thật lớn, và tự nhủ rằng ở đâu đó trên những con phố dài, có một người đang thất tình.

Đã hơn một năm kể từ lần đầu tiên tôi xem The Love of Siam. Đó là buổi tối cuối cùng của tháng mười hai, trời khá lạnh. Và hình ảnh cặp đôi Tong Mew, cũng đã cùng với cái giá rét mùa đông mà in vào tâm trí tôi kể từ ngày đó.

Có lẽ đã có không ít tác giả viết cho tình yêu của họ những dòng dài hơn tôi, và tất nhiên, hay hơn tôi rất nhiều. Những tác giả đã đặt vào từng con chữ của mình giấc mơ, chờ mong, dịu dàng và cả sự tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn cho hai chàng trai, đúng như Mew đã từng hát “Chỉ cần còn yêu, là bạn còn hy vọng”.

Read the rest of this entry »

(TongMew) Những giấc mơ dài, Phần 5 (Hết)

20.

 

Album tung ra thị trường đúng một tuần trước kỳ nghỉ lễ. Phản ứng từ thính giả vẫn duy trì ở mức độ ổn định. Ba ngày sau, trên radio buổi sáng đã có bài hát của họ. Chỉ có điều, không phải là một ca khúc Giáng Sinh như thường thấy ở thời điểm này, mà là bài hát Mew đã chọn để quảng bá ở quán bar.

Ở trường quay MV, tới giờ nghỉ, theo thói quen mà bật đài lên. Chương trình ca nhạc theo yêu cầu đang phát ca khúc của mình, còn kèm theo một lời nhắn ngắn gọn, em, sống tốt.

Read the rest of this entry »

(TongMew) Những giấc mơ dài, Phần 4

14.

 

Buổi diễn kết thúc khi trên con phố ngoài kia, một vài cửa hiệu đã tắt đèn.

Cơn mưa bụi đã qua đi từ lâu. Những ngọn gió từ phương Bắc dường như cũng đã muốn khép đôi mi, chỉ còn thổi qua mái tóc từng nhịp từng nhịp rời rạc.

Tong và Mew thả bước trên con đường thinh lặng. Ngọn đèn đường xa xa vẫn cố gắng soi tỏ cảnh vật bằng một thứ ánh sáng yếu mờ. Ngôi nhà vẫn nằm im lìm lặng lẽ. Chuông gió, vẫn khẽ kêu lanh canh trước hiên.

Read the rest of this entry »

(TongMew) Những giấc mơ dài, Phần 3

9.

 

Rất lâu rất lâu sau đó, khi mà mỗi sáng ánh nắng không chiếu vào từng ô cửa sổ đánh thức người dân Bangkok dậy nữa, và đường phố đã được phủ kín bởi những chiếc áo dày cùng những làn khói mịt mờ, anh phụ trách mới cho August band một câu trả lời.

Hay chính xác hơn là, cho Mew một câu trả lời.

Read the rest of this entry »