(Super Junior / KyuMin) 3840, Phần 3

by Mike Tennant

11.

 
Ngày thứ 730, cuối cùng tôi cũng được xuất viện sau ba tháng điều trị.

Bố mẹ tôi vẫn chưa hết sợ hãi vì vụ tai nạn của tôi, nhất là mẹ tôi, bà nhất quyết bắt tôi phải về nhà tĩnh dưỡng ít nhất một tháng nữa rồi muốn đi đâu thì đi. Tôi nói tôi đã bỏ luyện tập lâu như vậy rồi, nếu không sớm quay trở lại e sẽ không thể bắt kịp được tiến độ công việc. Bà liền gạt đi, công việc cái gì mà công việc, cùng lắm là bỏ việc chứ gì, gấp đến độ viền mắt cũng đỏ lên. Tôi không nỡ làm mẹ đau lòng thêm nữa, đành phải đồng ý, sau đó thương lượng lại, giảm thời gian xuống còn hai tuần.

Ngày tôi ra viện, tất cả mọi người cùng đến thăm. Anh Siwon tranh thủ giờ nghỉ giữa hai chương trình mà tạt qua, chỉ kịp dặn dò tôi vài câu rồi đi ngay, mái tóc vẫn còn chưa tạo hình xong của anh rối tinh rối mù vì gió, khiến tôi vừa buồn cười vừa cảm động. Biết tôi sẽ trở về nhà hai tuần, tuyệt đối không ai nhắc gì đến chuyện lịch trình, chỉ đơn giản bảo tôi cố gắng nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe, không được để vết mổ bị nhiễm trùng, sau đó ôm tôi rồi vẫy tay chào tạm biệt. Duy chỉ có mình anh nán lại, hỏi nhỏ tôi rằng có muốn anh đi cùng không.

Tôi đùa, sao thế, nhớ em à.

Anh mỉm cười.

Tuy nằm trong viện nhưng tôi vẫn đọc báo, vì vậy nắm tương đối rõ hoạt động của các thành viên khác trong thời gian gần đây. Sungmin mới hoàn thành bộ phim điện ảnh đầu tiên do anh ấy đóng vai chính, theo đúng quy trình sẽ rất bận rộn, phải trả lời họp báo, phỏng vấn tạp chí, linh tinh nữa. Tuy anh không nói ra nhưng tôi vẫn hiểu được, khoảng thời gian sáng tới phim trường, tối tới bệnh viện với tôi có bao nhiêu vất vả với anh. Vì vậy, mặc dù rất muốn sử dụng đặc quyền của một em út mà ích kỷ với anh ấy một chút, vờ như mình không biết gì về công việc của anh ấy, nhưng cuối cùng tôi cũng chỉ nói, em không sao đâu, thời gian này anh rất bận, phải cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt, không cần lo cho em.

Bố mẹ vì muốn tôi nhân dịp này được hưởng chút không khí trong lành và yên tĩnh, nên quyết định đưa thẳng tôi về nhà bà ngoại. Ngôi nhà nhỏ kiểu cũ, có mái hiên gỗ và một cây xoài thật to, cùng khu vườn ngập tràn đom đóm. Trở về nhà tôi còn nhàn rỗi hơn cả khi còn nằm trong viện, ngoại trừ giờ ăn cơm và giúp đỡ bà một số việc lặt vặt, hầu hết thời gian còn lại trong ngày tôi đều dùng để luyện thanh và sáng tác.

Bởi vì ở nơi hẻo lánh, điều kiện tín hiệu viễn thông không được tốt, tôi ít tiếp xúc với báo chí hơn hẳn, lâu dần quên đi cả khái niệm ngày tháng. Mãi cho đến một buổi chiều muộn, anh gọi điện cho tôi nói, này, anh họp báo xong cả rồi. Nốt hôm nay là hết hai tuần rồi đấy. Hay anh đến nhà em, rồi mai chúng ta cùng trở lại công ty nhé?

Tôi ngạc nhiên tới ngây người. Thật lâu sau mới có thể đáp trả lại một câu rất ngốc, vâng.

Đường lên thị trấn nhà bà ngoại tôi khá khó đi, mãi đến tối muộn anh mới tới nơi. Chúng tôi cùng ăn cơm, anh dường như biết rất nhiều chuyện về nông nghiệp, cứ cùng bà tôi trò chuyện mãi không dứt. Kết quả, dây dưa đến hai tiếng đồng hồ mới xong bữa cơm. Dọn dẹp xong anh lại bất ngờ nói, sắp hết mùa hè rồi mà anh vẫn chưa được đốt pháo bông, rồi nhất quyết kéo tôi ra sân chơi cho bằng được.

Chúng tôi vừa ăn dưa hấu vừa đốt pháo. Ngắm những đốm sáng lung linh tan ra trong màn đêm, đôi mắt anh cũng long lanh như cười. Chơi chán, chúng tôi liền ngả người ra bãi cỏ, gối đầu lên tay mà nhìn lên cả một bầu trời đầy sao, tựa như một dải ngân hà vô cùng vô tận.

Này, Kyuhyun. Anh nói, mắt nheo lại khi đưa ngón tay chỉ lên một vì sao xa xăm. Em học giỏi thế, kể chuyện những vì sao cho anh nghe đi.

Tôi buồn cười, em có nghiên cứu thiên văn học đâu.

Mặc kệ đấy. Anh bướng bỉnh lắc đầu. Em phải biết tên nó là gì chứ. Ít nhất là thế.

Tôi chỉ cười. Những cơn gió cuối cùng của mùa hè thoảng qua, mang theo mùi hoa cúc dại và vị ngọt của dòng suối sau nhà. Lũ đom đóm chập chờn bay lên, gieo vào không gian giọt sáng vàng dịu lấp lánh.

Hay là, em hát cho anh nghe.

Sungmin đã hạ tay xuống. Qua nhịp thở đều dần của anh, tôi đoán anh đã buồn ngủ, vì vậy chỉ nói rất khẽ, nửa muốn anh nghe thấy nửa không. Thế mà anh vẫn ngay lập tức quay lại nhìn tôi, ánh mắt trong suốt, đơn thuần, vừa ngây thơ vừa dịu dàng.

Ừ, hay là em hát đi.

Và tôi cất tiếng hát. Dưới vòm cây của mùa hè năm ấy, bầu trời lấp lánh của mùa hè năm ấy, và cả những con đom đóm xoay tròn trong màn đêm thăm thẳm. Tôi đã dùng hết dũng khí và yêu thương của cả một thời thanh xuân để hát lên, bản tình ca cả đời này chỉ vĩnh viễn dành tặng cho một người duy nhất.

 

 

 

 

12.

 

Sinh nhật hai mươi tuổi của tôi là sinh nhật đầu tiên kể từ ngày ra mắt tôi không được tổ chức cùng các anh.

Thời gian gần đây công ty của chúng tôi bắt đầu chú trọng đến thị trường Trung Quốc, không còn coi đây chỉ là một thị trường phụ nữa, mà bắt đầu muốn phát triển song song với thị trường nội địa. Để thực hiện chiến lược mới này chỉ có nhóm của chúng tôi là thích hợp nhất, có anh Hangeng làm đại diện sẽ dễ tạo thiện cảm hơn một nhóm nhạc chỉ toàn người Hàn, hơn nữa lượng fan hâm mộ tại quê nhà của anh Hangeng cũng không nhỏ. Kết quả là cuối năm 2007, chúng tôi nhận được danh sách nhóm lẻ mới có tên là Super Junior – M, chuyên hát tiếng Phổ thông. Sau đó là một chuỗi ngày không ngừng nỗ lực, luyện thanh, tập nhảy và học ngôn ngữ mới.

Bởi vì tập luyện với cường độ cao, tôi lại vừa mới hồi phục sau phẫu thuật, khả năng chịu đựng áp lực và sức bền đều thấp hơn người khác, mỗi ngày trở về ký túc xá đều mệt mỏi toàn thân mà nhắm mắt lại ngủ luôn, chẳng còn chút ý niệm nào về thời gian. Nếu không phải là có VCR đến, có khi tôi cũng quên luôn cả sinh nhật mình.

Buổi sáng ngày hôm ấy, tôi tỉnh dậy liền nhận thấy anh Leeteuk gửi một clip ngắn đến cho tôi, trong đó là Super Junior – T vừa tươi cười vừa hát chúc mừng sinh nhật tôi. Nhìn khung cảnh phía sau, có thể đoán các anh ấy đang ở trường quay ngoài trời, hơn nữa đã là rất muộn, ngoại trừ ngọn đèn du lịch chỉ chiếu sáng được trong phạm vi 500m thì xung quanh bốn bề đều tối đen. Vì lịch trình khác biệt nên đã thật lâu rồi chúng tôi không gặp nhau, bận rộn đến không có cả thời gian để nghỉ ngơi, trông ai cũng mệt mỏi. Vậy mà các anh vẫn cố gắng quay VCR gửi cho tôi đúng ngày, mỗi người còn cầm một gói quà nói với tôi, này, anh đã mua quà rồi đấy nhé, khi nào gặp anh tặng cho.

Khiến cho tôi càng thêm từ tận đáy lòng sâu sắc mà biết ơn các anh ấy. Cảm ơn vì các anh đã trở thành gia đình của tôi, gặp gỡ được các anh chính là sự may mắn tuyệt vời nhất tôi có được trong cuộc đời này.

Tôi nhắn lại cho họ rằng, cảm ơn các anh, năm sau quà không có cũng không sao, nhưng nhất định phải tiếp tục quay VCR tặng em nhé.

Đến khi họ quay phim xong trở về, anh Leeteuk còn trêu tôi chuyện này mãi, nói thế là bọn anh lời to rồi, sau này chú mày đừng có mà hối hận đấy. Tôi chỉ cười.

Bởi vì đã trải qua khoảnh khắc sinh tử, nên hiểu thật rõ giá trị của thời gian. Gửi VCR chính là một cách biểu đạt chân thực mà cảm động nhất rằng các anh đang ở đây bên em, luôn ở đây bên em, cùng em trưởng thành, cùng em già đi, cùng em bước tới cuối cuộc đời.

Vĩnh viễn là gia đình. Vĩnh viễn là anh em.

Các anh nói xem, còn có món quà nào có thể ý nghĩa hơn thế nữa, cảm động hơn thế nữa?

 

 

 

 

13.

 

Ngày thứ 2179, anh Hangeng chính thức tuyên bố bắt đầu sự nghiệp solo. Liền sau đó, anh Heechul giam mình trong phòng suốt ba tháng trời, triệt để cắt đứt mọi liên lạc, triệt để đình chỉ mọi hoạt động.

Tất cả chúng tôi, không ai biết phải nói gì với ai trong khoảng thời gian đó. Thực ra trong lòng đều đã sớm đoán được trước ngày này sẽ đến, chỉ là khi chính thức được xác nhận, vẫn không thể tránh khỏi bàng hoàng.

Bởi vì anh Hangeng nói tiếng Hàn rất tốt, chúng tôi lại luôn quên đi mất sự thật anh ấy là một người Trung Quốc, quên đi mất những bất công anh ấy phải chịu đựng thực sự khó khăn đến mức nào.

Bởi vì anh Hangeng luôn mỉm cười bình thản, chúng tôi chỉ biết khuyên anh ấy cố gắng thêm một chút, rồi lại thêm một chút, không còn chia sẻ được điều gì hơn nữa. Chúng tôi quên đi mất rằng mỗi đêm giao thừa anh ấy đều ra ngoài gọi điện rất lâu, khi trở về mắt còn hoe đỏ. Chúng tôi đã quên mất rằng anh ấy luôn chúc chúng tôi đóng phim thật tốt nhé, đôi mắt đầy mong đợi và khát khao, còn chúng tôi chưa từng được một lần nói với anh câu nói ấy.

Bởi vì anh Hangeng luôn chu đáo, luôn lặng lẽ ở phía sau bảo hộ chúng tôi, nhường lại hào quang cho chúng tôi, khiến chúng tôi đều ỷ lại vào anh ấy, hời hợt với sự nhẫn nại của anh ấy. Anh ấy rời đi rồi mới nhận ra có những chuyện nếu không phải là anh ấy làm thì không được, tất cả chỉ đều là vô nghĩa.

Bởi vì anh ấy tốt như thế, Hangeng, làm sao chúng tôi có thể trách anh ấy. Cứ nghĩ đến việc anh ấy một mình khởi kiện công ty, một mình đương đầu với bao nhiêu sóng gió, lại còn gửi cho chúng tôi rất nhiều lời xin lỗi, là chỉ cảm thấy ân hận vô cùng. Chúng tôi mới là người phải xin lỗi anh, xin lỗi vì chúng tôi đã quá vô tâm, vì chúng tôi không thể bảo vệ anh, xin lỗi, anh đã cực khổ rồi.

Còn nhớ mãi ngày thứ 1345, khi chúng tôi vừa đáp xuống sân bay ở Bắc Kinh, cả gương mặt anh Hangeng liền bừng sáng. Một người thường ngày vẫn rất ít nói, giờ phút ấy lại vừa cười đến rạng rỡ vừa luôn miệng bảo sẽ dẫn chúng tôi đi chỗ này chỗ kia, ăn những món ngon nhất của Trung Quốc, nếu có cơ hội sẽ về cả nhà của anh chơi; là đủ biết anh đối với cố hương này có bao nhiêu mong mỏi cùng nhung nhớ.

Vốn chỉ là lời nói ra trong lúc cao hứng, chúng tôi cũng không xem là thật, chẳng ngờ tới tận ngày cuối cùng anh vẫn còn nhớ. Anh nhắc đi nhắc lại rằng nhất định sau này, nếu được gặp lại, sẽ đưa chúng tôi về Hắc Long Giang, sẽ đem chúng tôi đến Giang Nam, đi ăn món ăn Tứ Xuyên, sẽ hoàn thành hết thảy những điều còn dang dở để bù đắp cho ước hẹn mười năm đã không còn có thể cùng chúng tôi thực hiện được nữa.

Anh chân thành như thế, chưa từng oán trách chúng tôi, ngược lại còn xem chúng tôi thực sự là anh em của anh, làm sao chúng tôi có thể không cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Hangeng của chúng tôi, mong rằng từ nay về sau số phận có thể bao dung hơn với anh ấy, để nỗ lực của anh ấy được đền đáp, để cố gắng của anh ấy được chấp nhận, để anh ấy thành công, bình an qua một đời.

Sau đó, mong rằng anh sẽ quay trở lại đón Heechul của anh.

Cuối năm 2010 là khoảng thời gian có lẽ là khó khăn nhất trong đời anh Heechul. Ngày tin tức về vụ kiện của anh Hangeng tràn ngập khắp các mặt báo cũng là ngày đầu tiên tôi thấy anh ấy điên cuồng như thế. Hình ảnh sàn nhà vương vãi đầy những mảnh kính vỡ và tiếng nấc thống khổ nghẹn ngào, nát vụn của anh ấy vọng ra từ phía sau cánh cửa khóa chặt đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí của chúng tôi. Đó cũng là lần đầu tiên chúng tôi nhận thức được rằng, thế giới xung quanh chúng tôi đã không còn giản đơn được nữa. Bình yên chúng tôi cố gắng xây dựng biết bao năm qua, cố gắng thu ghém mình vào bên trong đã sớm bị hiện thực bóc trần một cách tàn nhẫn nhất, chẳng còn lại chút gì nữa rồi.

Một tuần sau đó chúng tôi không hề thấy anh ấy ra khỏi phòng. Anh quản lý đến đưa lịch trình cho anh ấy cũng không nhận được bất kỳ câu trả lời nào. Chúng tôi lo anh ấy cứ tự hủy hoại bản thân như vậy không chừng sẽ chết, cuống cuồng bàn nhau hay là phá khóa đưa anh ấy ra. Nhưng cuối cùng anh Leeteuk đã ngăn chúng tôi lại, gọi một cuộc điện thoại cho anh Hangeng, nói thật lâu, rồi anh ấy vừa cúp máy thì trong phòng anh Heechul liền có tiếng chuông điện thoại reo.

Không rõ đêm ấy anh Hangeng đã nói gì với anh Heechul mà sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy chúng tôi thấy cửa đã mở, ánh nắng ban mai chiếu vào từng vòng bụi vơ vẩn trong không gian và cả giọt nước mắt chưa khô trên gò má anh Heechul. Không còn một chút bóng dáng nào của một Heechul kiêu ngạo, lạ lùng thường ngày nữa. Giờ phút ấy, trước mắt chúng tôi chỉ là một chàng trai hai mươi bảy tuổi hoàn toàn mất đi phương hướng, mất đi chỗ dựa, trống rỗng vô hồn, tan ra dưới chân giọt nước mắt và khổ đau.

Buổi sáng hôm ấy chúng tôi không ai bảo ai, lặng lẽ ôm lấy anh ấy, ôm lấy nhau, và khóc.

Mùa thu năm ấy, tôi mất đi thật nhiều thứ. Khung cửa sổ tầng năm. Anh Hangeng. Sự bình yên của chúng tôi. Tương lai. Đến cả hàng cây phong lá đỏ bên dưới ký túc xá, cũng không còn reo vì gió.

 

 

 

 

14.

 

Chật vật đi qua khủng hoảng, chúng tôi cũng dần quen với việc vị thế của mình không còn được như trước, từng bước một chấp nhận sự lạnh nhạt và khắc nghiệt của thế giới này.

Khách quan mà nói, ngay từ đầu nhóm của chúng tôi đã được định danh là một sản phẩm thử nghiệm. Tài nguyên dành cho chúng tôi không có nhiều, cũng không phải là chất lượng tốt. Ca khúc thành công nhất, tính đến thời điểm hiện tại là Sorry Sorry thì vì không lâu sau xảy ra chuyện của anh Hangeng và anh Kangin mà hoàn toàn bị quên lãng, chúng tôi lại một lần nữa gần như trở về vạch xuất phát.

Lăn lộn trong giới giải trí đã năm, sáu năm mà vẫn không đạt được thành tựu gì đáng kể, quả thật khiến cho chúng tôi mệt mỏi, mất niềm tin rất nhiều. Không ít lần tôi nghe được anh Hyukjae nói chuyện với người nhà, lần nào cũng hồ hởi bảo không sao, con rất ổn, công việc vẫn tốt lắm, bọn con đang chuẩn bị cho album mới nên không xuất hiện nhiều thôi, sau đó vừa cúp máy đã tắt ngay nụ cười, trầm ngâm thật lâu.

Tuy công ty vẫn để chúng tôi tham dự chương trình tạp kỹ, tổ chức Super Show, nhưng những việc đó đều không giúp cho khả năng thanh nhạc, vũ đạo hay diễn xuất của chúng tôi tiến bộ, ngược lại còn khiến chúng tôi gặp phải nhiều chấn thương. Tinh thần xuống dốc, đãi ngộ thì không những không tăng mà quản lý thì ngày càng siết chặt hơn.

Tất cả những chuyện đó, tuy khiến cho tôi bế tắc, nhưng thực ra cũng không hẳn là hoàn toàn vô ích. Vì mệt mỏi quá thì tôi không còn tâm trí nào suy nghĩ đến những tình cảm mơ hồ khác nữa.

Dẫu sao chúng tôi cũng đã qua hai mươi tuổi, đối với một ca sĩ thần tượng thực tập từ nhỏ mà nói, nếu giờ phút này còn chưa cẩn thận suy xét tương lai của mình, thì đã là muộn rồi.

Và tôi cứ tưởng sau một loạt những biến cố làm chững lại sự nghiệp ấy, trái tim tôi sẽ không còn hướng về anh trong vô vọng nữa, mà lặng lẽ rút về đúng vị trí của nó. Bởi vì lúc này anh đã hai mươi tư tuổi, dẫu gương mặt vẫn không in hằn dấu vết của thời gian, nhưng cũng không còn thích hợp để cùng tôi thực hiện fan service, anh cũng không muốn thực hiện nữa. Lại nói, kể từ sau khi anh Heechul bị trầm cảm, chúng tôi đã quyết định đổi lại phòng, tôi chuyển sang ở chung với anh Leeteuk, thời gian gặp gỡ ngày càng bó hẹp lại.

Càng lúc càng trưởng thành, càng lúc càng xa.

Hay là phải nói, ngay từ đầu đã không hề gần gũi, chỉ là tôi tự mình ấu trĩ, dùng tưởng tượng của mình khóa chặt chính bản thân mình.

Đã là con người ai cũng có tính tò mò, tôi cũng không ngoại lệ, mỗi lúc rảnh rỗi thường lướt qua mạng xã hội xem người khác viết gì về mình, cả chuyện giữa tôi và anh. Thực ra có nhiều bạn viết những câu chuyện rất hay, hay đến mức ước gì chỉ cần một nửa số tình tiết trong câu chuyện ấy thành hiện thực là tôi đã thỏa nguyện rồi.

Trong số những câu chuyện tôi đã đọc ấy, có một cảnh mà tôi thích nhất, đó là khi Sungmin đứng giữa thánh đường, mỉm cười rạng rỡ nói lời cảm ơn trong biển cánh hoa hồng bay lượn trong không gian. Còn tôi đứng ở phía dưới hàng ghế xa nhất, khuất nhất, lặng lẽ nhìn anh, lặng lẽ vỗ tay, lặng lẽ khóc rồi lặng lẽ cười, chúc anh hạnh phúc.

Đó chắc là kết cục diễm lệ nhất cho chúng tôi chăng, chân thực đến đau lòng.

Ngày thứ 2817, tôi đã hỏi anh Heechul rằng, anh định cứ thế này mãi à.

Đó là ngày anh Hangeng nhận được kịch bản phim điện ảnh đầu tiên, gọi điện về thông báo cho anh Heechul. Hai người hàn huyên thật lâu, trong mắt anh Heechul chỉ tràn ngập là ý cười cùng dịu dàng, khiến cho tôi không khỏi ghen tị.

Ừ.

Cúp máy, anh Heechul đáp, không cao không thấp, khẳng định chắc chắn một lời xong thì cũng không hề liếc tôi lấy một lần.

Tôi chợt cảm thấy mình ti tiện biết bao nhiêu.

Hóa ra hoàn toàn không hề buông tay.

 

 

 

 

15.

 

Ngày thứ 3475, anh nói với tôi rằng anh đang hẹn hò với Kim Sa Eun.

Đó là một ngày chớm hạ, chúng tôi đang đi dọc sông Hàn trở về ký túc. Chiều tà dần buông, phản chiếu trên mặt nước một màu đỏ cam sáng lấp lánh, lấp lánh tựa như gương mặt tràn đầy hạnh phúc, lại xen lẫn một chút ngại ngùng của anh khi anh thừa nhận với tôi tình cảm của mình.

Anh nói rất khẽ, nửa như dò hỏi, nửa như ngập ngừng. Tôi dừng lại. Cơn gió chiều thổi rối những lọn tóc nâu mềm mại như những sợi tơ, ôm lấy sườn khuôn mặt nghiêng nghiêng một độ cong đã quá đỗi quen thuộc đến cả trong những giấc mơ, khi anh quay đầu nhìn tôi, đôi mắt mở tròn vừa ngạc nhiên vừa bối rối, em sao thế, Kyuhyun.

Tại sao, tại sao đến giờ phút này rồi mà anh vẫn đẹp như thế. Tại sao đến giờ phút này rồi em vẫn không có lấy một cơ hội từ bỏ anh, không thể buông tay anh.

Chúc mừng anh, Sungmin à.

 

Advertisements